Chỉ còn chưa đầy 24 giờ nữa, cánh cửa quan trọng của kỳ thi HSA (Đánh giá năng lực Đại học Quốc gia Hà Nội), TSA (Đánh giá tư duy Đại học Bách khoa Hà Nội) và SPT (Đánh giá năng lực Đại học Sư phạm Hà Nội) sẽ chính thức mở ra trước mắt Thỏ Anh. Sau những tháng ngày miệt mài đèn sách, đây là thời điểm để cả hai mẹ con tạm gác lại những lo âu, căng thẳng, tìm đến sự bình an trong tâm hồn và một chút thư giãn nhẹ nhàng, đúng như hành trình mà series Hành trình lớp 12 của Thỏ Anh – Mẹ Thỏ đồng hành cùng con qua mùa thi đang viết tiếp (Hành trình lớp 12 của Thỏ Anh – Mẹ Thỏ đồng hành cùng con qua mùa thi đang viết tiếp) đã ghi lại.

Hà Nội cuối xuân đầu hè, tiết trời dịu mát, những cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo hương hoa sữa vẫn còn vương vấn. Dù là thứ Sáu, đường phố có phần đông đúc hơn ngày thường, nhưng Mẹ Thỏ vẫn quyết định cùng Thỏ Anh đến Văn Miếu – Quốc Tử Giám, ngôi trường đại học đầu tiên của Việt Nam, để cầu mong những điều tốt đẹp nhất cho kỳ thi sắp tới.
Ngay từ cổng Văn Miếu, không khí trang nghiêm và thiêng liêng đã bao trùm. Hôm nay, nơi đây đón một lượng lớn sĩ tử từ khắp nơi đổ về, gương mặt ai cũng mang theo niềm hy vọng và chút hồi hộp. Mẹ Thỏ và Thỏ Anh hòa vào dòng người chậm rãi tiến vào bên trong. Văn Miếu hôm nay như một bức tranh thu nhỏ của sự cố gắng và khát vọng tri thức. Tiếng khấn khẽ vang lên bên những hàng bia đá khắc tên các vị tiến sĩ, những ánh mắt thành kính hướng về Văn Thánh. Mẹ Thỏ thầm cầu nguyện cho Thỏ Anh được minh mẫn, tự tin và đạt kết quả tốt nhất trong kỳ thi quan trọng này. Bà cũng không quên nhắc nhở con giữ một tâm thế bình tĩnh, bởi những nỗ lực con đã bỏ ra trong suốt thời gian qua mới là điều quan trọng nhất.
Sau khi thành tâm dâng hương và cầu nguyện, Mẹ Thỏ và Thỏ Anh cùng nhau dạo bước trong khuôn viên xanh mát của Văn Miếu. Những hàng cây cổ thụ rợp bóng, những mái ngói rêu phong nhuốm màu thời gian như nhắc nhở về truyền thống hiếu học của dân tộc. Mẹ Thỏ khẽ kể cho Thỏ Anh nghe về những câu chuyện lịch sử, về những bậc tiền nhân đã từng học tập và thành danh tại nơi này, khơi gợi trong con niềm tự hào và thêm động lực để bước vào kỳ thi.
Rời Văn Miếu, Mẹ Thỏ muốn Thỏ Anh có một chút thư giãn nhẹ nhàng trước khi bước vào “trận chiến” thực sự. Hồ Gươm với vẻ đẹp thanh bình và những câu chuyện lịch sử huyền thoại là một lựa chọn tuyệt vời. Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều cuối xuân, hai mẹ con cùng nhau đi dạo quanh bờ hồ. Tháp Rùa cổ kính soi bóng xuống mặt nước xanh biếc, hàng liễu rủ nhẹ nhàng như mái tóc thiếu nữ.
Dòng người tản bộ quanh hồ cũng khá đông, nhưng không khí vẫn giữ được sự yên tĩnh và thư thái. Mẹ Thỏ và Thỏ Anh chậm rãi bước đi, ngắm nhìn những khóm hoa rực rỡ, lắng nghe tiếng gió thổi nhẹ qua tán cây. Mẹ Thỏ khẽ nắm tay con, cảm nhận được sự hồi hộp nhưng cũng đầy quyết tâm trong ánh mắt Thỏ Anh. Bà biết rằng, con trai mình đã sẵn sàng cho thử thách sắp tới.
Trong khoảnh khắc yên bình bên Hồ Gươm, Mẹ Thỏ không quên nhắc nhở Thỏ Anh về những điều cần lưu ý cho ngày thi: kiểm tra kỹ giấy tờ tùy thân, chuẩn bị đầy đủ dụng cụ học tập, và đặc biệt là giữ một tinh thần thoải mái, tự tin. Mẹ cũng dặn dò con ngủ sớm để đảm bảo sức khỏe tốt nhất cho ngày mai. Những lời dặn dò ân cần của mẹ như một lời động viên cuối cùng, tiếp thêm sức mạnh cho Thỏ Anh.
Chuyến đi đến Văn Miếu cầu may và dạo quanh Hồ Gươm thư giãn một ngày trước kỳ thi không chỉ là một hoạt động tâm linh mà còn là một cách để Mẹ Thỏ và Thỏ Anh giảm bớt căng thẳng, tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn. Mẹ Thỏ hiểu rằng, sự chuẩn bị tốt nhất không chỉ nằm ở kiến thức mà còn ở một tinh thần vững vàng và một tâm lý thoải mái. Những khoảnh khắc bình yên này sẽ là nguồn động lực to lớn, giúp Thỏ Anh tự tin bước vào kỳ thi quan trọng, viết tiếp những trang tươi đẹp trong hành trình giáo dục con cái (Giáo dục con cái). Và dù kết quả có ra sao, Mẹ Thỏ vẫn luôn tự hào về những nỗ lực và sự cố gắng không ngừng của con trong suốt hành trình con học mẹ đồng hành này.

